Thần Y Trở Lại

Chương 1074

Chương 1074

Song, bóng xám ấy đã bổ nhào vào người cô ta, ngay sau đó, mặt cô ta cắt không còn một giọt máu, làn da trắng cũng tái như người chết, đôi mắt trợn ngược rồi nằm thẳng cẳng dưới đất.

Người thanh niên đeo kính đứng cạnh cô ta run rẩy rồi nói: “Tôi không liên quan, đừng giết tôi…”

Ngô Bình mặc kệ anh ta rồi nhìn sang Phí Liêm, ban nãy không có Đường Băng Vân thì ông ta đã ra tay với anh rồi.

Phí Liêm quỳ xuống đất rồi nói: “Ti mệnh, tôi phụng mệnh hành sự, không thể tự quyết được!”

Đường Băng Vân vội nói: “Ngô Bình, Phí Liêm là sát thủ giỏi của Thiên Tự, anh tha cho ông ta lần này đi”.

Ngô Bình lừ mắt rồi hỏi: “Hôm đó đã xảy ra chuyện gì? Giờ ông nói được chưa?”

Phí Liêm quay mặt đi với vẻ né tránh rồi đáp: “Nếu tôi nói thì cậu sẽ giết tôi mất”.

Ngô Bình cau mày: “Ông không nói thì kết cục cũng vậy”.

Phí Liêm hít sâu một hơi rồi kể: “Hôm đó, chính cậu và cô Đường Băng Vân đã dẫn một nhóm cao thủ đến đó giết người của tổng bộ rồi bắt ti mệnh đi”.

Ngô Bình ngẩn ra rồi phẫn nộ nói: “Vớ vẩn! Trước lúc sự việc xảy ra, tôi còn chưa tới Cảng Thành”.

Phí Liêm không chút sợ sệt nói: “Tôi chỉ kể lại những gì mình thấy, nếu có câu nào là giả, cậu giết tôi luôn cũng được”.

Ngô Bình rơi vào trầm tư, lẽ nào có người mạo danh anh?

Đường Băng Vân cũng tỏ vẻ ngạc nhiên: “Ông nhìn thấy chúng tôi vào hôm đó ư?”

Phí Liêm cúi đầu xuống: “Vâng, lệnh chủ và ti mệnh đã dẫn một nhóm cao thủ tới rồi tấn công khiến chúng tôi trở tay không kịp. Nếu không nhờ tôi đứng gần cửa sổ rồi chạy thoát thì chắc cũng chết rồi”.

Đường Băng Vân vừa ngạc nhiên vừa tức giận: “Có người vu oan cho chúng tôi rồi!”

Ngô Bình hỏi: “Ông còn nhớ thời gian xảy ra vụ việc không?”

“Có, hôm đó là thứ ba, khoảng ba rưỡi chiều gì đó”, Phí Liêm đáp.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Hôm ấy, Băng Tiên và tôi đều không ở Cảng Thành, rất nhiều người có thể làm chứng cho chúng tôi”.

Phí Liêm nói: “Tôi chỉ kể lại những gì mình nhìn thấy thôi, còn thực hư thế nào thì phải chờ cấp trên điều tra.

Đường Băng Vân thở dài một hơi rồi nói với Ngô Bình: “Dù chúng ta có bằng chứng ngoại phạm thì họ cũng đạt được mục đích rồi. Theo luật của Đường Môn, nếu có chuyện đó xảy ra thì em phải từ chức lệnh chủ của Thiên Sát để tránh điều tiếng”.

Ngô Bình không đồng ý: “Cây ngay không sợ chết đứng”.

Lúc này, lại có mấy người nữa xuất hiện ở cửa, đi đầu là một ông lão mặc đồ thời Đường màu bạc, râu dài, cốt cách tiên nhân. Ông ấy vừa đến, ngoài Đường Băng Vân và Ngô Bình ra thì tất cả mọi người đều quỳ xuống đất.

“Nhị trưởng lão!”

Đến Đường Băng Vân cũng phải khom người hành lễ và gọi ông ấy là nhị trưởng lão.

Đường Môn do các trưởng lão phụ trách, đến đường chủ vắng mặt, mọi công việc của môn phái sẽ do các trưởng lão đảm đương. Nhị trưởng lão chỉ đứng sau đại trưởng lão nên có địa vị rất cao.

Nhị trưởng lão nhìn khối thần rồi nói: “Khối thần? Lâu lắm nó không xuất hiện trên đời rồi đấy”.

Sau đó, ông ấy nhìn Ngô Bình rồi cười nói: “Bảo sao môn chủ lại coi trọng cậu tới vậy, đúng là thiên tài xuất chúng! À, tôi không phải kẻ thù đâu, cậu có thể cất nó đi được rồi”.

Ngô Bình vẫy tay, khối thần lập tức chạy về, sau đó anh chắp tay nói: “Tham kiến nhị trưởng lão”.

Bình Luận (0)
Comment